Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

Đảng sợ Thức cầm viết hơn cầm súng - Về chuyến thăm Trần Huỳnh Duy Thức tháng 4/2013: Việt Khang vẫn khỏe mạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng chịu khó học hỏi.


 Đảng sợ Thức cầm viết hơn cầm súng

29.4.13

Về chuyến thăm Trần Huỳnh Duy Thức tháng 4/2013: Việt Khang vẫn khỏe mạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng chịu khó học hỏi.

ôm nay (28/04/2013) gia đình đã thăm Thức tại K1, trại giam Xuân Lộc. Điều ấn tượng đầu tiên là Thức đã lên ký và rắn chắc thấy rõ sau một tháng rưỡi không còn biệt giam. Nhìn Thức phong độ và dường như đang lấy lại thể trạng hồi trước khi bị biệt giam khá nhanh.

Thức cho biết là cùng với 5 anh em ở đó tập thể dục rất nhiều, tập cả Yoga. Thức đã có thể tập những động tác khó như trồng cây chuối và cho biết đang cố gắng luyện tập thể hình. Mấy anh em ở đó dạo này ăn nhiều hơn nhờ có lò than riêng nên luôn ăn thức ăn nóng tự nấu, ngày 3 bữa. 

Mỗi lần các gia đình thăm đều có thể gửi thịt cá, rau củ tươi để anh em nấu. Ngoài những thức ăn đó thì có thể đặt mua căn-tin của trại giam những đồ tươi này nhưng không được ngon lắm. Có một tín hiệu cũng tốt đẹp nữa là ở đó họ cho người nhà của các anh em gửi quạt máy vào. Nên bây giờ tất cả 3 phòng đều có quạt, nhờ vậy mà bớt nóng nhiều trong thời gian oi bức hiện nay. 

Nghe nói có một số loại rau đã bắt đầu thu hoạch nên anh em cũng không thiếu rau tươi. Sức khỏe của 5 anh em khác nghe nói cũng rất tốt. Thức khuyên mọi người bỏ thuốc lá nên giờ chỉ còn anh Cường và anh Tuấn hút. Hầu hết mọi người đều lên cân. Trần Hoàng Giang chế tạo ra những dụng cụ đơn giản nhưng hiệu quả để luyện tập. Việt Khang nghe nói lên ký nhiều so với trước khi vào tù nhưng cũng rất rắn chắc, khỏe mạnh và đang siêng học tiếng Anh do Thức hướng dẫn. Nguyễn Hoàng Quốc Hùng thì rất chịu khó học hỏi, nghiên cứu về kinh tế học. Mấy anh em giúp đỡ chia sẻ cho nhau mọi thứ, từ vật dụng đến kiến thức. Thức khuyên mọi người đọc nhiều và học hỏi lẫn nhau. Nói chung là theo Thức, mọi người rất vui vẻ và tinh thần lạc quan.

Đặc biệt cả nhà đều nhận thấy một sự thay đổi khác lạ trong thần sắc của Thức. Đó không chỉ là sự tự tin lạc quan thường thấy mà còn là phong thái thư thả của người không phải đang ở tù, mà tựa một người bừng sáng sau giông bão như chính điều mà Thức đã nhắn gửi: “Chỉ cần giữ được ánh lửa thì nó sẽ bừng sáng sau giông bão” (1)
Phong thái đó rõ ràng đến mức mọi người trong nhà không thể không nghĩ rằng một vận hội mới đang đến rất tốt đẹp. Nhìn Thức bây giờ cảm thấy dường như mọi lao khổ, bão táp, phong ba đều không thể bám được vào con người Thức. Tất cả đều trôi tuột đi. Phong thái đó tương phản với hình ảnh của Thức trước khi bị bắt. Dù lúc nào cũng tự tin nhưng lúc đó trong Thức ẩn chứa những nỗi lo lắng, ưu tư. Lúc ấy gia đình không hiểu được nguyên nhân nhưng sau khi Thức bị bắt thì đọc các bài viết của Thức mới biết rằng đó là sự trăn trở cho hiện tình đất nước. Còn bây giờ dù nỗi ưu tư ấy vẫn còn nhưng lại không thấy sự lo lắng đó nữa. Thay vào đó là một thái độ điềm tĩnh đến lạ thường.

Gia đình cũng nói về những khó khăn, bất ổn về kinh tế tác động đến đời sống mọi người. Người dân càng lúc càng khốn cùng. Nếu như những lần trước sẽ thấy một thoáng nỗi buồn trong ánh mắt của Thức rồi sau đó là những lời động viên cả nhà, thì lần này Thức không biểu lộ một cảm xúc âu lo nào mà nói ngay: “Đây là một thời cơ vô cùng quý giá của đất nước. Nó không chỉ đưa đến một sự thay đổi tốt đẹp mà còn là cơ hội để thoát khỏi những ảnh hưởng tiêu cực hàng ngàn năm nay của Trung Quốc lên đất nước Việt Nam mà không phải đổ máu. Lúc đó dân tộc Việt Nam mới có thể ngẩng cao đầu.” Thức nói kèm một nụ cười cũng rất lạ.

Thức cho biết những người quản lý trại giam cũng thỉnh thoảng ghé gặp nói chuyện với Thức. Họ nói rằng kinh tế sẽ mau chóng phục hồi vì đảng và nhà nước cũng đã thấy được những sai lầm thiếu sót và đang trong quá trình tự thay đổi. Rồi họ khuyên các anh em ở đó cứ yên tâm giữ gìn sức khỏe. Thức cho biết họ đã cho nhận một số sách gia đình gửi vào nhưng vẫn còn hạn chế giấy viết nghiêm ngặt. Thức nói đùa rằng người ta sợ Thức cầm viết hơn là cầm súng.





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét