đừng !. Hãy chấp nhận vui vẻ, điều quan trọng là đừng bao giờ buồn, lo, sợ vì những việc mà họ gây ra cho bạn. Bởi mục đích chính của họ là làm bạn đau khổ những thứ nhưnhà tù, công việc, cấm đi lại, hàng xóm hậm hực dòm ngó, bạn bè cũ xa lánh... tất cả những điều đó họ làm cốt để bạn phải đau khổ. Để họ chứng minh họ có quyền tước đoạt ước mơ, cuộc sống, huỷ hoại hay ban phát cho ai đó.
Đừng nghĩ họ nhân đạo không bỏ tù bạn. Chẳng qua vì cuộc sống của bạn bây giờ và nhà tù không khác nhau là mấy về vật chất cũng như tinh thần. Nếu bạn là tiến sĩ, có nhà to, xe hơi, nhà cho thuê họ sẵn sàng quẳng những thứ rác rưởi để làm cớ bắt bạn, hay bạn đang có bệnh trong người họ mới giam cầm bạn. Còn khi bạn chả còn gì để mất, người ta làm mọi cách để tước đoạt tinh thần bạn, khiến bạn khiếp sợ, hãi hùng và ngày nào đó bạn lê lết đến van xin họ, cam đoan, cam kết, lạy lục thề thốt, khai báo lập công...lúc đó chưa chắc họ đã buông tha cho bạn.
Hãy gắng tìm những niềm vui ngay cả trong những lúc tồi tệ nhất.
Hãy tìm lối thoát trong cuộc sống trắc trở ở ngay trái tim mình.
+++++++++++++++
Nếu bạn bị xếp hạng '' phản động'' | May 21, '12 5:10 AM for everyone |
Đây
là câu chuyện được viết bằng ngôn ngữ Việt Nam, hình ảnh chỉ có tính
chất minh hoạ. Không nhất thiết bạn đọc đủ cơ sở để đánh giá rằng nó xảy
ra ở nước CHXHCNVN.
Nếu bạn bị liệt vào hạng phản động của nhà cầm quyền thì cuộc đời của bạn sẽ ra sao.?
Trước
hết tiêu chí để xếp loại phản động là vô cùng phong phú. Ví dụ bạn chỉ
trích một chính sách nào đó của nhà cầm quyền về giao thông, thuế, giáo
dục....
Hay bạn phản đối nước láng giềng xâm lược, bắn giết đồng bào của bạn.
Hoặc bạn bày tỏ sự thông cảm với những người ''phản động'' khác bị xét xử, tù đày.
Như thế bạn sẽ là phản động với một cụm từ đầy ngôn ngữ luật như '' xâm hại an ninh quốc gia''
Tuy
nhiên nếu bạn nợ hàng nghìn người nông dân hàng chục nghìn tỉ và trốn
biệt ra nước ngoài bạn chỉ cùng lắm mang tội với nông dân như tội '' lạm
dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản công dân''
Nếu
bạn làm thiệt hại cho ngân sách hàng chục nghìn tỷ đồng, ngân sách của
một đất nước khốn khổ mà học sinh đến trường bằng cách bơi qua sông, đu
dây qua vách đá thì bạn chỉ bị kết tội '' thiếu tinh thần trách nhiệm''
Còn chức bạn to hơn nữa, gây thiệt hại hơn nữa thì sẽ bị kiểm điểm nội bộ.
Nếu
bạn đánh chết người bằng dùi cui, dây điện, gậy, giầy đinh, bắn chết
trẻ em bằng súng nhưng bạn là người nhà nước. Bạn nếu không may mắn sẽ
bị kết tội là ''làm chết người khi thi công vụ''
Làm
chết người, nghĩa là không phải bạn giết người. Làm chết người có thể
là bạn sơ ý, cẩu thả để súng cướp cò, dui cui rơi vào sọ người khác
khiến họ chết.
Nhưng
nếu bạn phản đối một chính sách, bạn sẽ là kẻ trọng tội với đất nước,
nhân dân. Bạn sẽ bị kết vào loại phản động, hại dân, hại nước. Sẽ có
hàng loạt nhân dân đóng vai nhân chứng lên phản đối bạn ầm ĩ ở phường, ở
trên báo chí, họ sẽ thảm thiết, giận giữ như chính bạn đã quỵt tiền họ
trốn ra nước ngoài, giết chết người thân của họ, làm thất thoát ngân
sách hàng ngìn tỉ đồng, và bạn chính là kẻ đã đẩy trẻ em phải đi học
bằng đò qua sông dẫn đến chết đuối. Họ sẽ đòi hỏi phải nghiêm trị, trừng
trị thích đáng...và họ hả hê khi thấy bạn bị kết án nhiều năm tù.
Và đó bạn là loại tội phạm '' xâm hại an ninh quốc gia''
Bạn có thể là trí thức, công nhân, cán bộ về hưu, cựu chiến binh.
Đôi
khi bạn là kẻ vô học, tiền án, tiền sự và cuộc đời đầy những năm tháng
đen tối trong vũng bùn của giới hạ lưu. Một ngày nào đó bạn được làm bố,
bạn say sưa với sinh linh bé bỏng ấy quên cả tháng ngày, bỗng nhiên
ngày nào đó gió mưa bạn ngồi ở nhà ngắm thấy nụ cười trên miệng con trai
vừa đầy tháng, bởi óc tưởng tượng phong phú bạn hình dung con trai bạn
hai mươi năm sau sẽ sống trong một xã hội thế nào. Bạn bắt đầu tìm hiểu
xã hội.
Và con đường thành phản động của bạn bắt đầu được cơ quan an ninh ghi nhận, theo dõi và đưa ra cách xử lý.
Ngày
nào đó công ty bạn đang làm bị công an đến hỏi về thuế, về nhân lực, về
bảo hiểm, tiền lương, phòng cháy chữa cháy, về đăng ky kinh
doanh...giám đốc của bạn nơm nớp lo sợ không biết chuyện gì. Vì người ta
cứ đến từng tốp và lạnh lùng sát khí gườm gườm chất vấn. Đến lúc giám
đốc bạn hoảng lắm rồi, người ta mới hỏi về bạn làm gì ở công ty, bạn
được nhận vào thế nào, ngày nọ ngày kia bạn làm gì, công ty có bố trí đi
đâu ....
Bạn sẽ làm tiếp để công ty hàng ngày có công an đến làm việc như thế chứ.?
Tất nhiên là không rồi. Bạn sẽ đi tìm việc khác.
Lần
này bạn làm cho một nơi khác, ở đây tài chính sạch sẽ lắm. Nhưng giám
đốc bạn vẫn có người tìm đến giới thiệu là an ninh cấp cao hỏi về bạn.
Giám đốc bạn lần này là người mạnh mẽ, anh ta có thể thoái thác không
hợp tác trả lời. Nhưng anh ta có thể mạnh mẽ, còn bố mẹ anh ta ở quê thì
không sao mà yên tâm khi có người của nhà chức trách đến nhà tìm và
thông báo con họ đang dung túng, tiếp tay cho một đối tượng ''phản
động''. Rồi bố mẹ anh ta hoang mang, lo lắng liên tục hỏi anh ta, thậm
chí họ thay phiên nhau từ quê lên thành phố để xem thằng phản động đang
làm gì ảnh hưởng đến con mình.
Bạn lại thất nghiệp, giờ bạn hiểu đi tìm công việc ở nơi khác nữa là điều vô ích.
Bạn
chọn công việc gì làm trong vài ngày, nhanh chóng, tiền trao cháo múc
như việc đóng một cái tủ nhôm kính, hàn một cái chuồng cọp phơi quần áo,
làm một tấm biển quảng cáo cho cửa hiệu mới mở hoặc viết một bài cho
một cá nhân, công ty nào đó muốn quảng cáo. Kiếm chút tiền không nhiều,
nhưng nhanh chóng vào túi khi những điều khác chưa đến.
Nhưng
cuộc đời không hẳn đã đen tối với bạn. Có những người hiểu bạn, họ lặng
lẽ gửi bạn chút quà nuôi con. Những giúp đỡ đó làm bạn cầm cự được với
cuộc sống khó khăn. Đôi khi bạn chẳng biết là ai giúp bạn nữa, vì họ sợ
liên luỵ, sợ nhà chức trách nên không muốn ra mặt.
Các
nhà chức trách thêm bạn tội nữa '' nhận tiền của các thế lực thù địch
làm phương tiện hoạt động chống phá nhà nước nhân dân''.
Những
món tiền nhỏ này thật sự bạn không bao giờ biết nó đến với bạn lúc nào,
không bao giờ bạn biết nó còn đến nữa hay không. Bởi sự giúp đỡ là tự
nguyện, bột phát. Không phải là trả lương, thế nên có người gửi bạn 1
triệu từ năm này, đến 3 năm sau họ gửi lần nữa, tuỳ theo khả năng của
họ.
Nếu
bạn muốn sắm một cái điều hoà, bạn không thể yêu cầu người ta cho bạn
tiền để sắm một cái điều hoà. Vì họ không có trách nhiệm ràng buộc nào
phải giúp bạn cả.
Một
ngày nào đó, cuộc sống mở cho bạn một thay đổi, chẳng hạn một chính phủ
nào đó vô tình biết được bạn có khả năng về văn hoá, nghệ thuật nào đó.
Họ cho bạn một suất học bổng, khi học xong họ sẽ có việc làm cho bạn.
Cuộc đời bạn bỗng nhiên tươi tắn như loài cây trên sa mạc gặp mưa. Bạn
có kiến thức, có việc làm, một việc làm tốt như dịch sách, đồng lương đủ
cho gia đình bạn sống tươm tất. Và hơn nữa bạn từ một thằng lưu manh ở
đường phố trở thành một người làm văn hoá. Đó là ước mơ và đích đến là
một cuộc mưu cầu hạnh phúc mà bất kỳ ai cũng muốn.
Nhưng
nhà chức trách sẽ ngăn ước mơ của bạn lại. Bởi trong quan điểm của họ
thì ước mơ của một kẻ có vấn đề về an ninh quốc gia thì kiểu gì cũng có
vấn đề về an ninh quốc gia.
Bạn
sẽ gào lên ư, đừng !. Hãy chấp nhận vui vẻ, điều quan trọng là đừng bao
giờ buồn, lo, sợ vì những việc mà họ gây ra cho bạn. Bởi mục đích chính
của họ là làm bạn đau khổ những thứ nhưnhà tù, công việc, cấm đi lại,
hàng xóm hậm hực dòm ngó, bạn bè cũ xa lánh... tất cả những điều đó họ
làm cốt để bạn phải đau khổ. Để họ chứng minh họ có quyền tước đoạt ước
mơ, cuộc sống, huỷ hoại hay ban phát cho ai đó.
Đừng
nghĩ họ nhân đạo không bỏ tù bạn. Chẳng qua vì cuộc sống của bạn bây
giờ và nhà tù không khác nhau là mấy về vật chất cũng như tinh thần.
Nếu bạn là tiến sĩ, có nhà to, xe hơi, nhà cho thuê họ sẵn sàng quẳng
những thứ rác rưởi để làm cớ bắt bạn, hay bạn đang có bệnh trong người
họ mới giam cầm bạn. Còn khi bạn chả còn gì để mất, người ta làm mọi
cách để tước đoạt tinh thần bạn, khiến bạn khiếp sợ, hãi hùng và ngày
nào đó bạn lê lết đến van xin họ, cam đoan, cam kết, lạy lục thề thốt,
khai báo lập công...lúc đó chưa chắc họ đã buông tha cho bạn.
Hãy
gắng tìm những niềm vui ngay cả trong những lúc tồi tệ nhất. Hãy gắng
đọc khi có thể những tác phẩm như Quần Đảo Ngục Tù, Lửa Yêu Thương Lửa
Ngục Tù, Một Ngày Trong Đời Của I Van, Bá Tước Mông Tơ Crit To, Pa Pi
Lon, Đêm Giữa Ban Ngày, Chuyện Kể Năm 200.
Hãy tìm lối thoát trong cuộc sống trắc trở ở ngay trái tim mình.
Người Buôn Gió
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét