Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Điều gì đã khiến hai đảng viên cộng sản đầy tiềm năng của một gia đình có truyền thống cách mạng từ trước năm 1945 lại có quyết định chia tay cách mạng khi sự nghiệp “cách mạng giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước”đã thành công hoàn toàn?

"Điều lớn nhất để chúng tôi nhận thức lại ĐCSVN là sự độc tài toàn trị dựa trên bạo lực và không tôn trọng những quyền căn bản của người dân. Chúng tôi đi đến sự bất tín vào ĐCSVN là dựa vào những gì chúng tôi thấy, chúng tôi gặp trên thực tế hơn là từ vấn đề lý luận. "



+++++


 Làm cách mạng không phải để dựng nên một nhà nước độc tài



Phỏng vấn Huỳnh Nhật Hải, Huỳnh Nhật Tấn



pro&contra: Hai anh em, ông Huỳnh Nhật Hải sinh năm 1943, ông Huỳnh Nhật Tấn sinh năm 1946, là những người, vào cuối năm 1988, đã cùng nhau tự ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) đồng thời từ bỏ luôn những chức vụ đang đảm nhiệm kèm theo những tiềm năng rất lớn về quyền lực, quyền lợi: Phó Chủ tịch Uỷ ban Nhân dân Thành phố Đà Lạt kiêm Thành ủy viên (đối với ông Huỳnh Nhật Hải) và Phó Giám đốc Trường Đảng tỉnh Lâm Đồng kiêm Tỉnh ủy viên dự khuyết (đối với ông Huỳnh Nhật Tấn). Điều gì đã khiến hai đảng viên cộng sản đầy tiềm năng của một gia đình có truyền thống cách mạng từ trước năm 1945 lại có quyết định chia tay cách mạng khi sự nghiệp “cách mạng giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước”đã thành công hoàn toàn?


Phạm Hồng Sơn: Hai ông có thể cho biết con đường nào đã đưa các ông đến với ĐCSVN?


Huỳnh Nhật Hải: Có thể nói hai anh em chúng tôi đã được “nhuộm đỏ” từ bé. Chúng tôi đã có thiện cảm, tinh thần ủng hộ, và làm những việc có lợi cho những tổ chức của cách mạng như Việt Minh hay Mặt trận Dân tộc Giải Phóng miền Nam Việt Nam (Mặt trận) ngay từ khi còn rất nhỏ tuổi. Vì ba má tôi là một gia đình tư sản ủng hộ Việt Minh tại Đà Lạt từ trước năm 1945. Ba tôi là hội viên Công hội Đỏ và tham gia cướp chính quyền tại Đà Lạt vào năm 1945 và sau đó trở thành đảng viên bí mật của Đảng Cộng sản Đông Dương (tên gọi lúc đó của ĐCSVN). Hai anh trai tôi là những người đi tập kết ra Bắc sau năm 1954.


Huỳnh Nhật Tấn: Có thể nói là ngay từ nhỏ, mở mắt ra là chúng tôi đã được nghe, được thấy, được sống trong tinh thần của cách mạng, tôi cứ tạm gọi là “cách mạng” đi. Đó là những năm thơ ấu của chúng tôi ở trong “vùng tự do” liên khu 5, khi gia đình chúng tôi phải tránh sự truy lùng của Pháp từ khoảng cuối 1945 đến năm 1954, và cả thời gian sau đó khi ba má tôi trở lại Đà Lạt (sau Hiệp định Genève) để tiếp tục nhiệm vụ ủng hộ bí mật cho ĐCSVN và Mặt trận dưới hình thức là một gia đình tư sản.


Phạm Hồng Sơn: Hai ông có nhớ đã có ảnh hưởng nào đến từ ngoài gia đình không?


Huỳnh Nhật Tấn: Có, những trí thức như giáo sư, nhà văn, nhạc sĩ có tên tuổi lúc đó mà đi với Việt Minh hay Mặt trận cũng gây cho chúng tôi sự lôi cuốn, cảm hứng âm thầm nhưng rất lớn. Đặc biệt là qua quan sát, tiếp xúc với những cán bộ hoạt động bí mật đã sống ở nhà tôi thì hai anh em tôi thấy đó là những con người rất đáng khâm phục, họ vừa có tinh thần kỷ luật, chịu đựng, hy sinh rất lớn vừa có những lý tưởng rất cao đẹp là quyết giành lại độc lập cho đất nước và tự do cho dân tộc.


Huỳnh Nhật Hải: Một yếu tố nữa cũng làm cho chúng tôi ủng hộ Mặt trận là sự xuất hiện của quân đội Mỹ tại miền Nam. Sự xuất hiện đó làm cho những người như chúng tôi cảm thấy bị xúc phạm về chủ quyền dân tộc. Chúng tôi cảm thấy là miền Nam đang bị người Mỹ xâm lăng và cần phải chống lại họ và chính quyền thân Mỹ tại miền Nam.


Phạm Hồng Sơn: Thời gian từ khi Mặt trận được thành lập (năm 1960) cho tới năm 1975 các ông làm những việc gì để ủng hộ “cách mạng”?


Huỳnh Nhật Hải: Công việc của cả hai anh em chúng tôi đều cùng có hai giai đoạn khác nhau, trước và sau khi chúng tôi “nhẩy núi”, tức là phải bỏ gia đình để vào tận căn cứ trong rừng sâu để hoạt động. Tôi “nhảy núi” vào đúng mồng 3 Tết Mậu Thân 1968 còn em tôi, Huỳnh Nhật Tấn, “nhảy núi” trước đó vài tháng khi đã bị lộ.


Huỳnh Nhật Tấn: Trước khi “nhảy núi”, anh em chúng tôi làm công tác liên lạc, vận động trong giới thanh niên, học sinh, sinh viên tại Đà Lạt để thành lập các nhóm, tổ chức, đoàn thể hoặc in, tán phát truyền đơn hay khẩu hiệu đấu tranh cho Mặt trận.


Huỳnh Nhật Hải: Sau khi “nhảy núi”, hai anh em chúng tôi, mỗi người một nơi, nhưng đều ở bộ phận công tác phong trào thanh niên học sinh, sinh viên. Anh em chúng tôi thường phải đi vào những “vùng lõm“ (vùng dân cư mà ban ngày do chính quyền Việt Nam Cộng hòa kiểm soát còn ban đêm thuộc về lực lượng của Mặt trận) để bắt liên lạc, tiếp nhận hay vận động ủng hộ về vật chất, tinh thần cho Mặt trận.


Phạm Hồng Sơn: Những công việc đó chắc phải rất mạo hiểm và hết sức khó khăn?


Huỳnh Nhật Tấn: Đúng thế, chúng tôi phải rất kiên trì, khôn khéo trong công tác vận động và không phải lần vận động nào cũng thành công. Cả hai anh em chúng tôi cũng đã bị phục kích hoặc chạm trán với lực lượng quân đội của Việt Nam Cộng hòa, nhưng rất may cả hai chỉ bị thương nhẹ trong một, hai lần.


Phạm Hồng Sơn: Sau 30/04/1975 các ông được giữ ngay chức Phó Chủ tịch UBND Thành phố hoặc Phó Giám đốc Trường Đảng?


Huỳnh Nhật Hải: Không phải như thế. Sau 30/04/1975 tôi tiếp tục công tác ở Thành đoàn, sau đó mới chuyển qua công tác chính quyền. Năm 1977 tôi được kết nạp Đảng. Năm 1979 làm Chủ tịch khu phố I Thành phố Đà Lạt, rồi sau khi đi học Trường Đảng ở Tây Nguyên trong một năm đến năm 1981 là tôi trở thành Phó Chủ tịch UBND Thành phố Đà Lạt, là Thành ủy viên.


Huỳnh Nhật Tấn: Tôi thì được kết nạp Đảng từ năm 1972 sau khi “nhảy núi”. Ngay tháng 10/1975 tôi đã được chọn vào số cán bộ đầu tiên gửi ra Bắc học ở Trường Tuyên huấn Trung ương ở khu Cầu Giấy, Hà Nội trong 3 năm rồi trở về giảng dạy môn kinh tế chính trị tại Trường Đảng tỉnh Lâm Đồng. Và sau lần ra học tiếp ở Hà Nội tại Trường Tuyên Huấn Trung Ương trong 03 năm nữa, đến năm 1986 tôi được bổ nhiệm vào chức Phó Giám đốc trường Đảng tỉnh Lâm Đồng, đồng thời được cơ cấu vào cấp Tỉnh ủy, là Tỉnh ủy viên dự khuyết.


Phạm Hồng Sơn: Một cách ngắn gọn, lý do gì đã khiến hai ông gần như đồng thời quyết định từ bỏ Đảng kiêm các chức vụ đó?


Huỳnh Nhật Tấn: Tôi còn nhớ trong lá đơn xin ra khỏi Đảng lúc đó tôi có viết một câu: “Tôi không tin ĐCSVN có thể lãnh đạo đưa đất nước đạt được những điều tốt đẹp như Đảng thường nói.”


Huỳnh Nhật Hải: Còn trong lá đơn của tôi viết sau ông em tôi một vài tháng, tôi nhớ đã viết là: “Tôi không còn động cơ để phấn đấu cho mục tiêu và lý tưởng của Đảng nữa.” Nhưng thực sự trong thâm tâm thì cũng giống như ông em tôi đã nói ở trên. Tôi không tin ĐCSVN nữa.


Phạm Hồng Sơn: Quá trình đi đến sự bất tín đó diễn ra như thế nào?


Huỳnh Nhật Hải: Đó là một quãng thời gian kéo dài khoảng 5-7 năm, thông qua những quan sát, tìm hiểu, trao đổi, bàn bạc và trằn trọc từ mỗi bản thân và gần như chỉ giữa hai anh em chúng tôi.


Huỳnh Nhật Tấn: Có thể nói chúng tôi đi đến sự bất tín vào ĐCSVN là dựa vào những gì chúng tôi thấy, chúng tôi gặp trên thực tế hơn là từ vấn đề lý luận.


Phạm Hồng Sơn: Những “thực tế” nào quan trọng nhất khiến hai ông nhận thức lại ĐCSVN?


Huỳnh Nhật Tấn: Đó chính là những chính sách về quản lý xã hội, điều hành kinh tế và việc tôn trọng các quyền tự do, dân chủ của người dân của ĐCSVN. Về quản lý xã hội, ĐCSVN đã không quản lý bằng pháp luật mà bằng sự tùy tiện, áp đặt, gần như hoàn toàn chỉ dựa theo các chỉ thị, ý muốn từ lãnh đạo Đảng. Ví dụ việc tịch thu nhà cửa, tài sản hay đưa đi “học tập cải tạo”, thực chất là bỏ tù con người, đều không dựa trên pháp luật hay xét xử của tòa án. Điều hành kinh tế thì lúc đó chúng tôi thấy những chính sách rất kỳ cục và phản khoa học, ví dụ như có những chỉ thị là Đà Lạt phải sản xuất bao nhiêu rau hay các huyện khác phải sản xuất bao nhiều mì[i] mà không cần biết khả năng và lợi thế về thổ nhưỡng, thói quen canh tác của người dân hoặc việc giao quyền lãnh đạo kinh tế không dựa vào chuyên môn, kinh nghiệm mà lại dựa vào thành phần giai cấp và sự gắn bó với Đảng. Về các quyền tự do dân chủ của người dân, càng ngày chúng tôi càng thấy thực tế lại tồi tệ và khó khăn hơn rất nhiều so với thời Việt Nam Cộng hòa. Ví dụ như khi hoạt động trước 1975, chúng tôi đã từng cho một số viên chức chính quyền đọc cả cương lĩnh của Mặt trận nhưng những người đó không coi chúng tôi là thù địch, họ coi việc khác biệt quan điểm là chuyện hết sức bình thường. Nhưng sau năm 1975 mọi thứ không như thế nữa, tất cả mọi hoạt động, kể cả trong tư tưởng, mà khác với quan điểm của ĐCSVN thì đều không được chấp nhận. Báo chí tư nhân, biểu tình, bãi công, bãi thị đã hoàn toàn bị cấm ngặt mặc dù những bất công, nhu cầu lên tiếng của xã hội hết sức bức bối. Có thể nói điều lớn nhất để chúng tôi nhận thức lại ĐCSVN là sự độc tài toàn trị dựa trên bạo lực và không tôn trọng những quyền căn bản của người dân.


Phạm Hồng Sơn: Các ông đã quen biết những nhân vật như ông Hà Sĩ Phu hay ông Mai Thái Lĩnh,…những cư dân tại Đà Lạt lúc đó chưa?


Huỳnh Nhật Hải: Chúng tôi chưa biết ông Hà Sĩ Phu, còn ông Mai Thái Lĩnh thì chúng tôi đã biết nhau từ hồi cùng “nhảy núi” nhưng sau 30/04/1975 chúng tôi gần như chưa trao đổi hay bàn luận gì với nhau cả. Anh em chúng tôi trước khi quyết định bỏ về đã nói với nhau là “chúng ta đi làm cách mạng không phải để xây dựng nên một nhà nước chuyên chính độc tài như thế này.”


Phạm Hồng Sơn: Gia đình, những người thân và bạn bè đồng chí của các ông có phản ứng gì trước quyết định đó?


Huỳnh Nhật Hải: Lúc đó ba má tôi đều đã qua đời nhưng chúng tôi tin rằng nếu còn sống ba má tôi cũng ủng hộ việc từ giã ĐCSVN của chúng tôi. Hai bà xã của chúng tôi ủng hộ hoàn toàn quyết định về nhà tự làm ăn của chúng tôi.


Phạm Hồng Sơn: Thế còn hai anh trai, những người đã đi tập kết sau 1954, và những đồng chí thân quen của hai ông?


Huỳnh Nhật Tấn: Anh trai cả của chúng tôi thì gần như không có ý kiến gì, còn người anh trai thứ hai thì không đồng ý. Còn những đảng viên đồng sự khác và các cấp lãnh đạo lúc đó hoàn toàn ngạc nhiên, gần như tất cả mọi người đều khuyên chúng tôi xem xét lại. Có người lúc đó đã nói với tôi là nếu về thì cuộc sống sẽ rất khó khăn, nhưng tôi xác định trong lòng là trước đây khó khăn nguy hiểm như thế mà còn chịu được thì lẽ nào bây giờ lại không.


Phạm Hồng Sơn: Khi “trằn trọc” để đi đến quyết định cuối cùng, hình ảnh hay tư tưởng của lãnh tụ Hồ Chí Minh có vấn vương trong “trằn trọc” đó?


Huỳnh Nhật Tấn: Có. Chúng tôi lúc đó cũng thấy cần phải xem lại cả ông Hồ Chí Minh – lãnh tụ, người sáng lập ra ĐCSVN.


Phạm Hồng Sơn: Các ông thấy thế nào?


Huỳnh Nhật Hải: Sau khi cùng tìm hiểu, trao đổi, bàn luận chúng tôi nhận thấy tình trạng mất tự do, phi dân chủ hay có thể nói là cuộc sống kìm kẹp, đau thương của nhân dân, của giới trí thức sau chiến thắng 30/04/1975 ở miền Nam hoàn toàn là sự lặp lại y nguyên tình trạng ở miền Bắc sau chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 – thời kỳ mà ông Hồ Chí Minh vẫn hoàn toàn ở trên đỉnh cao quyền lực.


Huỳnh Nhật Tấn: Tôi đã từng tự hỏi là mục tiêu sâu xa của ông Hồ Chí Minh là gì? Với những gì lịch sử đã diễn ra khi ông Hồ Chí Minh còn sống thì tôi thấy mục tiêu của ông Hồ Chí Minh vì quyền lực là chính, còn mục tiêu độc lập cho đất nước hay tự do, dân chủ cho dân tộc, cho xã hội Việt Nam đã bị ông Hồ Chí Minh coi nhẹ. Hai mục tiêu tốt đẹp đó chỉ là những ngọn cờ để ĐCSVN lôi kéo, tập hợp quần chúng và giới trí thức cho mục đích giành quyền lực cho ĐCSVN. Thực tế chính quyền dưới thời ông Hồ Chí Minh đã biểu hiện đi ngược lại hoàn toàn hai mục tiêu tốt đẹp đó, độc lập cho dân tộc và tự do, dân chủ cho nhân dân.


Phạm Hồng Sơn: Vâng, về vấn đề tự do, dân chủ cho nhân dân thì đã rõ, nhưng còn về độc lập dân tộc, xin ông nói rõ thêm?


Huỳnh Nhật Tấn: Có thể nói ông Hồ Chí Minh đã đưa đất nước thoát khỏi sự phụ thuộc, đô hộ của người Pháp nhưng lại để đất nước trở lại sự phụ thuộc, khống chế và thôn tính của Trung Quốc cộng sản. Nếu không có sự đồng ý, chủ kiến ngoại giao của ông Hồ Chí Minh thì không thể có tình hữu nghị Việt-Trung như “môi với răng” và cũng không thể có Công hàm 1958 của ông Phạm Văn Đồng. Một cách ngắn gọn, có thể nói ông Hồ Chí Minh đã vô tình tạo điều kiện thuận lợi cho sự xâm lăng, thôn tính của Trung Quốc cộng sản đối với Việt Nam như chúng ta đang chứng kiến.


Phạm Hồng Sơn: Liệu có công bằng không khi tình trạng mất độc lập, mất chủ quyền hiện nay qui hết cho Hồ Chí Minh?


Huỳnh Nhật Tấn: Đúng là tình trạng lâm nguy của đất nước hiện nay không thể qui hết cho ông Hồ Chí Minh. Nhưng bất kỳ một lãnh tụ, một nhà sáng lập của một đảng, một tổ chức chính trị nào cũng đều có ảnh hưởng rất căn bản tới tầm nhìn, hành động của các thế hệ kế tiếp, dù xấu hay tốt. Tôi nhớ ngay trong văn kiện, khẩu hiệu của ĐCSVN vẫn luôn khẳng định ông Hồ Chí Minh là người sáng lập, tổ chức, lãnh đạo, rèn luyện “Đảng ta”, tức là ông Hồ Chí Minh đã là kiến trúc sư cho mọi chính sách, đường lối của ĐCSVN cũng như thể chế, cung cách quản lý xã hội của ĐCSVN.


Huỳnh Nhật Hải: Đúng như thế, theo tôi, mặc dù ông Hồ Chí Minh đã mất rồi nhưng tư tưởng, đường lối chính trị của ông ấy vẫn được tiếp tục kế thừa trong ĐCSVN. Không phải ngẫu nhiên mà ĐCSVN hiện nay vẫn hô hào học tập tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh.


Phạm Hồng Sơn: Nhưng nhiều người cho rằng tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh là rất tốt đẹp, đáng học theo?


Huỳnh Nhật Hải: Đúng, rất tốt đẹp và đáng học nếu chỉ căn cứ vào lời nói và khẩu hiệu như ông Hồ Chí Minh đã đề ra. Và đúng là ĐSCVN hiện nay cũng đang thực hiện đúng như thế, các khẩu hiệu, lời nói, mục tiêu của họ hiện nay cũng rất hoặc khá tốt đẹp, nhưng hành động và thực tế thì lại hoàn toàn ngược lại – cũng như ông Hồ Chí Minh.


Huỳnh Nhật Tấn: Nếu chỉ căn cứ vào truyền thống nhân ái của người Việt Nam thông thường thôi thì cũng thấy đáng lý ra, với cương vị là người có quyền hành cao nhất, ông Hồ Chí Minh phải ra lịnh không được giết hoặc hãm hại ân nhân của mình như vụ xử bắn bà Nguyễn Thị Năm và nhiều người khác trong Cải cách Ruộng đất. Hoặc những vụ bắt bớ, thanh trừng các đồng sự, các ân nhân của ĐCSVN sau này mà không qua xét xử thì ông Hồ Chí Minh không thể không biết là trái đạo lý. Nếu ông Hồ Chí Minh thực sự là người vì nước vì dân thì sau khi lên nắm quyền, điều đầu tiên ông Hồ Chí Minh phải làm là phải để nhân dân và giới trí thức có nhiều tự do hơn thời thực dân Pháp chớ.


Phạm Hồng Sơn: Nếu được sống lại thời tuổi trẻ một lần nữa, các ông có tiếp tục ủng hộ và đi theo Việt Minh, Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam hay ĐCSVN?


Huỳnh Nhật Hải: Không, không bao giờ.


Huỳnh Nhật Tấn: Tôi sẽ phải bình tĩnh hơn, tìm hiểu xem họ có ủng hộ và có tư tưởng dân chủ thực sự không, chứ không thể chỉ căn cứ vào lời nói và tuyên truyền của họ. Theo tôi, vấn đề dân chủ phải được đặt cao hơn vấn đề dân tộc vì chỉ có dân chủ mới giúp cho dân tộc được tự do đúng nghĩa và khi đó đất nước mới có nền độc lập bền vững.


Phạm Hồng Sơn: Ngày 30/04/1975 các ông đang ở đâu và cảm xúc như thế nào?


Huỳnh Nhật Tấn: Lúc đó tôi đang ở Đà Lạt. Tôi đã trở về Đà Lạt từ ngày 03/04/1975 với tư thế của người chiến thắng.


Huỳnh Nhật Hải: Tôi về Đà Lạt sau ông em tôi một ngày, ngày 04/04/1975. Cảm xúc của tôi là sung sướng vô cùng, nhất là khi gặp lại má tôi – má đã tưởng tôi hy sinh từ năm 1971 và đã đưa ảnh tôi lên bàn thờ.


Phạm Hồng Sơn: Dịp 30/04 hàng năm vẫn là một trong những ngày lễ lớn của cả đất nước, cảm xúc của các ông ra sao trong những ngày này?


Huỳnh Nhật Hải: Buồn. Nếu không có cuộc chiến tranh tương tàn giữa hai miền trước 1975 thì dân tộc này không có cái bất hạnh, đau khổ như ngày hôm nay.


Huỳnh Nhật Tấn: Buồn. Một ngày quá buồn. Cái chiến thắng 30/04 chỉ đem lại một sự áp bức trên mọi phương diện cho nhân dân, đất nước và lại nặng nề hơn cả thời Pháp thuộc.


Phạm Hồng Sơn: Nếu bây giờ vô tình hai ông gặp lại một người là cựu viên chức cũ của chế độ Việt Nam Cộng Hòa và người đó chính là “kẻ thù” của ông trước 1975, điều trước tiên hai ông muốn nói là gì?


Huỳnh Nhật Tấn: Tôi có lỗi với dân tộc. Chính cái hăng hái, nhiệt huyết của tôi đã góp phần dựng nên chế độ độc tài hiện nay, đã vô tình đem lại sự đau khổ hiện nay. Và nếu xét về những căn bản để bảo đảm tự do cho nhân dân và độc lập cho dân tộc thì tôi cũng đã vô tình góp công sức đưa những người mang danh là “cách mạng” nhưng thực chất là vì quyền lực tới phá bỏ một chế độ đã được xây dựng trên những căn bản về tự do, dân chủ và nhân bản tại miền Nam Việt Nam.


Huỳnh Nhật Hải: Bây giờ nhìn lại, con đường chúng tôi đã đi trước 1975 là một con đường sai lầm. Sự nhiệt huyết lúc đó của chúng tôi đã đem lại bất hạnh hơn là hạnh phúc cho dân tộc.


Phạm Hồng Sơn: Xin trân trọng cảm ơn ông Huỳnh Nhật Hải, Huỳnh Nhật Tấn.


______________________


Chú thích ảnh: Ông Huỳnh Nhật Hải (phải) và ông Huỳnh Nhật Tấn (trái)

Phạm Hồng Sơn


© 2012 pro&contra

[i] “Mi” tức là “sắn” theo tiếng miền Bắc

20 Ý kiến:

 


  1. Hóng Hớt .Apr 29, 2012 05:31 AM
    Đọc mà thêm tiếc thêm buồn . Hai anh em ông Huỳnh thật đáng kính trọng .
    Trả lời
  2. các bác cũng chỉ là nạn nhân của CS thôi
    Trả lời
  3. Thật tuyệt vời! Thật dũng cảm và đau đớn khi phải thừa nhận sai lầm của mình. Tôi thật sự cảm phục hai ông. Thế hệ các ông còn rất nhiều người đã góp một máu thịt và cả tuổi xuân để xây dựng chính thể độc đoán và bạo tàn này nhưng không ai có đủ dũng khí từ bỏ quyền lợi và đủ can đảm đăng đàn thừa nhận sai lầm như hai ông. "Hạnh phúc khi được sinh ra làm người, thật bất hạnh khi không sống trọn vẹn một kiếp người" Hai ông đã sống xứng đáng không uổng phí một kiếp nhân sinh!
    Trả lời
  4. Lần từng bữaApr 29, 2012 07:21 AM
    KHông có gì hai bác phải dằn vặt hay tự trách mình,hoàn cảnh Lịch sử thôi. Sự dũng cảm của hai bác khi đi theo CS cũng như lúc từ bỏ nó là đáng trân trọng và kính phục rồi. Tiếng nói của hai bác hôm nay khác gì trái đại bác nổ giữa Ba Đình. Vẫn còn thời gian để hai bác góp thêm nhiều tiếng nói nữa,chúc hai bác sứ khỏe !
    Trả lời
  5. Tôi kính trọng những con người giám nhìn lại những sai lầm của mình.
    Trả lời
  6. Bài phỏng vấn tuyệt vời
    Trả lời
  7. Người yêu nướcApr 29, 2012 07:25 AM
    Xin kính chào hai bác. Cháu là những người tham gia xây dựng chính quyền CS sau ngày 30/4.Tuy không phải là đảng viên. Nhưng trước đây cháu luôn coi CM là màu hồng cho đến ngày bọn Trung Cộng cắt cáp tàu Bình Minh 2 của Việt Nam mình và cháu trực tiếp chứng kiến thấy tại Sài gòn CA Việt Nam đàn áp dã man những người biểu tình yêu nước chống bọn TQ xâm chiếm biển đảo. Cháu hết tin vào CNXH vào đảng CS nữa. Chúc hai bác được nhiều sức khỏe.
    Trả lời
  8. cháu khâm phục hai chú.
    Trả lời
  9. Tôi xin cúi đầu bái phục nhân cách biết phân biệt tốt xấu và lòng can đảm của 2 Bác.
    Thà chấp nhận thiệt thòi quyền lợi cá nhân chứ nhất định không chịu cúi đầu trước cái ác!
    Trả lời
  10. Người BắcApr 29, 2012 09:17 AM
    Xin cảm ơn 2 ông. Tôi cũng đồng cảm như thế. Cứ đến ngày 30-4, tôi buồn và tiếc cho một cơ hội lớn của dân tộc đã bị mất đi. Tôi sinh ra ở miền Bắc, và cá nhân tôi xin nói lời xin lỗi với đồng bào miền Nam, và Nhà nước Việt Nam Cộng Hòa - giấc mơ dân chủ và phát triển non trẻ của dân tộc chúng ta đã bị tan vỡ một cách phũ phàng và đểu cáng. Tôi ở miền Bắc nên tôi hiểu tất cả những gì 2 ông nói. Hồ Chí Minh và các đồng chí của ông ta chỉ có tham vọng và dối trá. Tôi hết sức khinh bỉ họ Hồ.
    Trả lời
  11. Nguyên ThạchApr 29, 2012 09:29 AM
    Cảm ơn BS Phạm Hồng Sơn

    Bài phỏng vấn cùng hai nhân vật được phỏng vấn, thật tuyệt vời và khả kính - Điểm 10.

    Nguyên Thạch
    Trả lời
  12. "Nhà báo và nhà giáo" NGUYỄN THƯỢNG LONG gì đó hãy đọc bài này và mở mắt ra, hoặc ông chỉ kẻ đạo đức giả vẫn còn tự hào với vai diễn "hào hùng và lãng mạn" đòi giải phóng miền Nam!!!
    Trả lời
  13. Đúng như một số Quí vị đã nói ở trên,Hai Anh em Ông Huỳnh "đã như thế" là một điều tốt lành,cùng có tiếng nói như thế này thì hai Ông là TRÍ THỨC _Tuy bài PV. ngắn,nhưng BS.PHS hỏi "ngắn",hai Ông trả lời "ngắn" nhưng đã "diến tả thực tế" một cách chính xác theo tôi nghĩ và thấy -Tôi là Dân khu 5,nhưng lại lính "Ngụy" trong khi dòng họ đa số là CS vào cái thời 1945 đến 1958- Thời kỳ đó(Việt minh)thì lại thuộc thành phần địa chủ!?
    Nhưng quá khứ cũng đã qua,hai Ông còn có Tư cách,Nhân cách và Đạo đức hơn một số người trong hàng ngũ "Ngụy quân Ngụy quyền" trong 37 năm qua mà Quí Bà con Việt chắc đã thấy!!Những loại như thế (Kể cả CS và VNCH) mà còn thì "hy vọng" cho Đồng bào ta còn khổ ải dài dài- Loại ăn đàng sóng nói đàng gió,bịp bợm,xôi thịt....thì nó bán nước hại Dân là không tránh khỏi!!Miễn sao nó vinh thân phì da ,tiền bạc như lá mùa thu...là làm bất kỳ chuyện tàn ác nào mà con người có thể làm.Miệng thì rao giảng đạo đức.
    Chúc Hai Ông sức khỏe và cám ơn về về sự thật mà hai Ông đã nói.
    Trả lời
  14. Chào 2 bác, cháu là một người sinh ra sau khi đất nước đã thống nhất. Bố cháu, một đảng viên và cũng từng giữ một chức vụ nhỏ trong một công ty nhà nước trước khi về hưu năm 1990. Sau khi nghỉ hưu, ông bỏ sinh hoạt đảng vì nhận thấy cái sự vô vị của một đảng viên cũng như thấy hết được bản chất của đảng.

    Cháu - một người luôn nhìn một tấm thảm đẹp thì phải ngó coi mặt sau của nó thế nào, đã không vào đảng ngay cả khi có cơ hội thăng tiến trong một DN nhà nước. Năm 36 tuổi, cháu đã rời khỏi công ty này và ra ngoài kinh doanh riêng.

    Đến giờ phút này thì cháu thấy tự hào rằng mình đã lựa chọn không sai khi tâm hồn mình thật thanh thản do không phải nói những điều mình ko muốn nói hoặc ngậm miệng khi thấy những điều không nên không phải. Rất nhiều người hiện nay vẫn đang còn ngụp lặn trong cái sự dối trá, lừa lọc và cơ hội ấy để mong tiến thân, kiếm chác, và chỉ vậy mà thôi.

    Việc rời bỏ đảng và những cơ hội chức quyền, bổng lộc của 2 bác vào thời kỳ ấy là việc phi thường. Ngày nay, xu hướng ấy đang diễn ra mạnh mẽ với những bạn trẻ, không chịu sống đời tầm gửi. Chỉ còn số cố sống cố chết bám vào đảng là bởi họ không có khả năng tự đứng trên đôi chân của mình và/hoặc cơ hội kiếm tiền mà đảng mang lại cho họ quá lớn mà thôi.

    Kính chúc 2 bác sức khỏe và có cơ hội chứng kiến đất nước đổi thay.
    Trả lời
  15. Nhìn nhận cái sai của mình quả không phải dễ mà ai cũng làm được. Hai Chú Hải và Tấn quả là "gan to tày trời".
    Trả lời
  16. Một Đảng hèn với giặc,ác với dân.khôn nhà dại chợ.Nói một đường làm một ngã.Coi nhân dân như bầu sữa béo.Tham nhũng từ trên xuống dưới,lấy khủng bố làm phương tiện cai trị v.v...
    Cái Đảng CSVN có xứng đáng lảnh đạo không?
    Bỏ Đảng CSVN là thức thời
    Trả lời
  17. Thật đáng khâm phục, ngưỡng mộ và kính trọng. Hy vọng càng ngày càng nhiều những đảng viên CS khác chân thành, sáng suốt, khiêm tốn, can đảm và phục thiện, quay về với nhân dân như nhị vị thì tương lai sáng lạng của một VN thật sự độc lập, tự do, dân chủ và thịnh vượng sẽ không còn xa.
    Trả lời
  18. khâm phục sự can đảm và ki'nh trọng sự chia xẻ của hai ông, phải thă'ng chi'nh bản thân mình mơ'i da'm chia xẻ như hai ông. Nê'u trong 3 triệu đảng viên csvn co' chừng vài người như hai ông thì co' lẽ nươ'c nhà sẽ kha' hơn.
    Trả lời
  19. Cái Đảng này chỉ dành cho loại 4 chân còn loài nào 2 chân thì dương nhiên không thích hợp,xin ra là phải thôi.
    Trả lời
  20. Ôi, thật đáng khâm phục . cả ba người từ lòng chế độ mà ra >
    Trả lời




♥♥Phỏng vấn & LỜI TRI ÂN: Bùi Hằng gửi tất cả những người bạn yêu quý.



♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥

LỜI TRI ÂN

by Bui Hang on Sunday, April 29, 2012 at 8:03am ·



Gửi tất cả những người bạn yêu quý của Bùi Hằng



Lời đầu tiên, xin cho Bùi Hằng và gia đình được gửi lời cảm ơn đến tất cả các bạn, những người đã luôn lo lắng và lên tiếng bảo vệ cho Bùi Hằng trong 6 tháng qua. Xin cảm ơn những blogger, các cơ quan truyền thông, tổ chức quốc tế, tòa đại sứ và chính phủ các nước đã lên tiếng đòi trả tự do cho Bùi Hằng. Từ tận đáy lòng, xin các bạn hãy nhận từ Bùi Hằng lời cảm ơn chân thành nhất.



Chiều hôm nay, Bùi Hằng trở về nhà trong một thân xác tiều tụy, đủ các vết thương trên người. Thế nhưng, đây sẽ là ngày trở về đầy niềm vui và hạnh phúc nhất trong cuộc đời. 
Niềm vui trào dâng cùng những giọt nước mắt vừa mừng, vừa tủi.6 tháng trong lao tù, cùng với bao nỗi cay đắng đã khiến bề ngoài Bùi Hằng thay đổi hẳn, nhìn lại trong gương không thể nhận ra mình. Dẫu vậy, Bùi Hằng sẽ vẫn luôn là Bùi Hằng mà các bạn đã biết đến như ngày nào. Dù những thế lực cầm quyền có vu cáo bịa đặt thế nào đi chăng nữa, Bùi Hằng sẽ luôn là một người con của Tổ quốc Việt Nam, là người đồng hành với tất cả những người dân Yêu Nước. Những cuộc đàn áp chỉ làm cho Bùi Hằng vững tin hơn vào con đường mình đã chọn. Những ngày sắp tới sẽ là cuộc chiến đầy cam go chống lại những thế lực đang phá hoại Tổ Quốc thân yêu của chúng ta. Dù chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi, nhưng  Bùi Hằng xin nguyện sẽ làm hết sức để đấu tranh cùng các bạn.Việc nhà cầm quyền buộc phải thả Bùi Hằng chính là thành quả từ nỗ lực đấu tranh không mệt mỏi của đồng bào trong và ngoài nước, đó cũng là nhờ vào sự lên tiếng của tất cả những người có lương tri trên toàn thế giới. Trong chốn lao tù cách biệt với thế giới bên ngoài, Bùi Hằng đã luôn chiến đấu và không lùi bước trước cường quyền.Trại Thanh Hà là một nhà tù nhỏ, còn đất nước Việt Nam là một nhà tù lớn hơn. Còn bao nhiêu người Việt Nam yêu nước khác vẫn đang bị giam cầm trong nhà tù nhỏ,  gần 90 triệu người dân Việt Nam vẫn bị đày đọa trong nhà tù lớn hơn. Chính vì vậy, Bùi Hằng nghĩ rằng chúng ta vẫn phải luôn tiếp tục chiến đấu để đòi lại tự do cho đồng bào mình. Đó cũng là khát khao mà Bùi Hằng luôn hướng đến.Về dự định sắp tới, trước tiên Bùi Hằng sẽ cố gắng điều trị các vết thương, sau đó tiến hành các thủ tục cần thiết để khiếu nại. Trong thời gian đầu, do sức khỏe yếu nên việc đi lại sẽ gặp nhiều khó khăn, vì vậy Bùi Hằng mến mời bạn bè nếu có điều kiện ghé thăm để dùng bữa cơm thân mật với gia đình.Về lâu dài, Bùi Hằng sẽ luôn theo con đường đã chọn, tiếp tục cùng các bạn đấu tranh cho một xã hội tốt đẹp hơn.



Đường còn dài và khó khăn đang chờ đợi, nhưng chỉ cần có quyết tâm và sự đoàn kết, chắc chắn chúng ta sẽ làm được. Một lần nữa, xin cho Bùi Hằng gửi lời cảm ơn đến tất cả các bạn đã quan tâm, xin cảm ơn mọi người đã giúp Bùi Hằng chăm sóc cho gia đình, giúp cháu Nhân có điều kiện thăm nuôi mẹ trong suốt 6 tháng vừa qua. Những ân tình sâu nặng không biết đến bao giờ Bùi Hằng mới có thể đền đáp.



Cuối cùng, xin cho Bùi Hằng gửi lời chào thân ái và quyết thắng đến tất cả các bạn



P/s: Gửi tặng mọi người bài thơ Bùi Hằng làm trong thời gian ở CSGD Thanh Hà.



Cuộc đời đâu phải là con đường trải thảm
Để cứ đi là cứ bước chân đi
Đổi bao nhiêu những đoạn trường
Thì ta mới có con đường hôm nay
Và bao nhiêu những bàn tay
Bạn bè - bằng hữu hàng ngày sẻ chia


Biết bao người đã đưa tay ra vịn
Để cho ta đứng được thẳng hôm nay
Biết bao người đã cùng ta vất vả
Để làm nên viên gạch lót đường


Ta phải sống ngoan cường và chính nghĩa
Để con đường ta bước sẽ nở hoa
Để con đường bao người bước chân qua
Sẽ đến được vinh quang chiến thắng


Dù phải đổi bằng xương máu mồ hôi
Nếu cho phép nói về tôi
Tôi vẫn mượn vần thơ của người đi trước
Để nói rằng tất cả điều tôi làm, tôi ước
Là đồng bào là tổ quốc của tôi:


"Ôi Tổ quốc ta yêu như máu thịt
Như mẹ, như cha, như vợ, như chồng
Ôi Tổ Quốc nếu cần tôi chết
Cho đồng bào tôi cho máu thịt của tôi"




Thanh Hà, ngày 20/4/2012




 


https://www.facebook.com/notes/bui-hang/l%E1%BB%9Di-tri-%C3%A2n/302209419857156





https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi3eXt6KnrxyWaCk0aRtfU27NlO1SUXaDbKQISrq_yA31CRkljkCWUmkwD7AXE18a4bWlqreuii9rVCS3dqA7qvDj-BmE325mkSZGUrS7W3TvifAj3wBQwnVbOYDi3xSCJ-czMWERqJRPQ/s1600/vlcsnap-2012-04-29-22h24m34s145.png
Đi khám sức khỏe ngay khi vừa xuống xe áp giải




++++++++






XEM THÊM 


"Khoan hồng" bố khỉ ấy, nói không biết ngượng !! Trước áp lực của quốc tế, của những người yêu chuộng tự do, công lý trong và ngoài nước, CSVN đã phải trả tự do cho bà Bùi Thị Minh Hằng. (Tin tổng hợp từ nhiều nguồn)


http://bietkichxaxu.blogspot.com/2012/04/khoan-hong-bo-khi-ay-noi-khong-biet.html






+++++++





Bà Bùi Thị Minh Hằng được trả tự do

2012-04-29
Sau 6 tháng bị giam cầm, bà Bùi Thị Minh Hằng cuối cùng đã được trả tự do, vào chiều ngày 29 tháng 4-2012.



Photo courtesy of blog Nguyễn Xuân Diện
Nụ cười Bùi Thị Minh Hằng - Trở về từ chốn lao tù


Rất vui mừng


Sau nhiều tháng trời đấu tranh đòi công lý, vào chiều ngày 29 tháng 4, bà Bùi Thị Minh Hằng đã được trả tự do và về đến nhà mình tại phường 4, thành phố Vũng Tàu.


Nói chuyện với chúng tôi qua điện thoại từ nhà của mình, bà Bùi Hằng cho biết cảm nghĩ của mình khi được đoàn tụ với người thân và gia đình:


“Rất vui mừng vì được thấy tình cảm của nhiều người gửi gắm vào mình. Bản thân chị thấy không có gì, vì bản thân vất vả thì không có gì nhưng chị cảm thấy lo lắng hơn trước hành xử của chính quyền, vì họ không muốn thay đổi theo pháp luật.”



bui-hang-250.jpg
Sau 6 tháng trong lao tù, chị Hằng trông ốm yếu, tiều tụy đi rất nhiều. Người mặc áo hồng là một nữ An ninh Hà Nội tên Minh, chuyên theo dõi chị Hằng. Photo courtesy of blog Nguyễn Xuân Diện.


Vào chiều ngày thứ 7, 28 tháng 4, chị Hằng được đưa khỏi trung tâm giáo dục Thanh Hà, Vĩnh Phúc, nơi giam giữ chị suốt 6 tháng qua. Chị Hằng cho biết:


“Hôm thứ 7, họ vào cơ sở chị thì chị vừa đi khám bệnh ở trạm xá về. Họ chộp lấy chị, họ bắt, ấn chị lên xe, xích chân xích tay tống lên xe, rồi đi bằng đường bộ, đường mòn Hồ Chí Minh.”


Sau nhiều tháng bị giam cầm, rồi tuyệt thực trong trại, sức khỏe của chị Hằng hiện tại đã sút giảm hơn nhiều so với trước khi bị bắt. Chị cho biết chị đã bị mất đến 15 kg chỉ sau 6 tháng. Cũng trong thời gian bị giam giữ, chị Hằng đã có lần cắt tay tự vẫn để phản đối cách đối xử bất công trong trại. Chị cho chúng tôi biết:


“Chị cắt tay vì những ngày trong đấy chị bị chèn ép quá sức. Chị nhịn ăn thì họ cũng chẳng làm gì, họ cũng kệ. Đến ngày hôm đó, chị quá bức xúc thì chị có thực sự suy nghĩ, thế là chị tự vẫn. Chị thấy có lưỡi dao lam của chị em người ta để đấy cho nên chị làm những điều như thế.”


Chị Hằng cho biết cho đến lúc này chị vẫn không biết lý do chính thức nào được đưa ra cho việc trả tự do cho chị. Luật sư Hà Huy Sơn, là người đã đại diện cho chị Hằng trong thời gian vừa qua, cho biết quyết định trả tự do mà chị Hằng nhận trong trại không nói gì đến lý do chị được thả vào lúc này.


Tuy nhiên, báo An Ninh Thủ Đô ngày 28 tháng 4 vừa qua có bài cho biết chị Bùi Hằng được trả tự do vì thực hiện chính sách khoan hồng của đảng và nhà nước nhân dịp lễ 30 tháng 4. Tờ báo này viết ‘thực hiện các chính sách khoan hồng của đảng và nhà nước, nhân kỷ niệm các ngày lễ lớn 30 tháng 4 và 1 tháng 5, xét đơn đề nghị của gia đình, xét điều kiện hoàn cảnh cụ thể của trại viên  Bùi Thị Minh Hằng và sau khi trao đổi, thống nhất với chính quyền địa phương nơi cư trú (phường 4, thành phố Vũng Tàu, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu), cơ sở giáo dục Thanh Hà đã quyết định bàn giao Bùi Thị Minh Hằng cho chính quyền địa phương phối hợp cùng gia đình tiếp tục giáo dục Bùi Minh Hằng trở thành công dân tốt’.


Bị bắt vì chống Trung Quốc



bui-m-hang-danlambao-250.jpg
Hình ảnh cuối cùng ghi nhận chi Minh Hằng với biễu ngữ : "Phản đối đàn áp người ủng hộ Quốc hội ra luật biểu tình", sau đó chị bị bắt đi và bí mật áp giải ra Hà Nội. Source Danlambao.


Chị Bùi Hằng là người đã tích cực tham gia vào các cuộc biểu tình ôn hòa phản đối hành động gây hấn của Trung Quốc trên biển Đông hồi năm ngoái tại Hà Nội và Sài Gòn. Chị bị bắt vào tháng 11 năm 2011 sau khi tham gia một cuộc biểu tình quy mô nhỏ tại Sài Gòn. Sau đó chị bị đưa ra cơ sở giáo dục Thanh Hà và bị giam giữ cho đến ngày 28 tháng 4 vừa qua mà không có một hình thức xét xử nào.


Vào ngày 8 tháng 11 năm 2011, Hội đồng nhân dân và Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội ra quyết định số 5225 về chị Bùi Hằng. Trong quyết định này, chính quyền thành phố Hà Nội xác định chị Bùi Hằng đã gây rối trật tự công cộng nhưng chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự. Quyết định cũng coi chị là người không có nơi cư trú nhất định.


Trong thời gian bị giam giữ ở trại Thanh Hà, chị Hằng đã hai lần viết đơn khiếu nại và mới đây quyết định viết đơn khởi kiện quyết định bắt giam mà chị cho là trái pháp luật của ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội. Tuy nhiên con trai của chị Bùi Hằng cho biết trại Thanh Hà đã làm khó dễ trong quá trình chị làm đơn kiện này.


Luật sư Hà Huy Sơn cho chúng tôi biết, mặc dù đã được thả nhưng chị Bùi Hằng vẫn muốn tiếp tục quá trình khởi kiện.


Theo dòng thời sự:


http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/bui-hang-released-vha-04292012121825.html