Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

Tự cổ chí kim, việc cõng rắn, cắn gà nhà thì đã có, nhưng việc đem quân để trấn áp những người con yêu nước, thương nòi nhằm tiếp tay cho quân xâm lược là điều chỉ có ở thời nay.





Chỉ cần xem cách đối xử của nhà cầm quyền với đám “quần chúng tự phát” được cấp tiền khi đó với những người tự giác biểu tình chống ngoại xâm hôm nay, bộ mặt nham nhở của những người cầm quyền Việt Nam hôm nay đã lộ rõ: Họ đang đứng về phía kẻ thù của dân tộc, của nhân dân.



Đó là bộ mặt của những kẻ bán nước và làm tôi mọi cho ngoại bang.



Nhân dân yêu nước và “quần chúng tự phát” bóc trần bộ mặt nham nhở






Gần hai tháng nay, 7 chủ nhật là 7 lần người dân Việt Nam tự đứng lên biểu thị tình cảm của mình với non sông, với lãnh thổ thiêng liêng và nhất là khí phách của người dân Việt trước hiểm họa xâm lăng của Đại Hán.



Những cuộc biểu tình đã được nhà nước đối xử ra sao?



Không cần mất thời gian, nhiều hình ảnh, video, bài viết đã nói lên tất cả về thái độ của chính quyền Hà Nội trân trọng lòng yêu nước của người dân Việt Nam ra sao. Đó là gót dày đạp vào mặt, là bắt bớ, đánh đập và về bót cảnh sát làm biên bản cam kết… không được tự động yêu nước.



Chắc chắn rằng nhà cầm quyền Hà Nội hiện nay sẽ ghi vào lịch sử thế giới một chương mới: Nhà cầm quyền đàn áp người dân yêu nước.



Đến muôn đời con cháu chúng ta sẽ học lại bài học rằng: Tiếp nối truyền thống bán nước thời Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống xa xưa, vào cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21, nước Việt dưới  thời Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Phạm Quang Nghị, Trương Tấn Sang… đã ra sức trấn áp người Việt Nam yêu đất nước, thương giống nòi bằng những biện pháp đàn áp dã man, tàn bạo và vô luân chưa bao giờ từng xảy ra trên thế giới dù đối với bất cứ thế lực bán nước nào trước đó.



Tự cổ chí kim, việc cõng rắn, cắn gà nhà thì đã có, nhưng việc đem quân để trấn áp những người con yêu nước, thương nòi nhằm tiếp tay cho quân xâm lược là điều chỉ có ở thời nay.



Ngày xưa, tương truyền rằng: Trần Ích Tắc lên Ải Nam quan tự trói tay dâng sổ điền địa cho giặc. Ngày nay, nhà cầm quyền Hà Nội sang tận Bắc Kinh dâng lãnh thổ, biên giới trong bí mật.



Ngày xưa, Hưng đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn ra hịch Tướng sĩ kêu gọi chung lòng giết giặc. Ngày nay, những người yêu nước bị nhân viên công lực đạp vào mặt.



Ngày xưa, Nguyễn Trãi đọc Đại cáo Bình Ngô, bá cáo muôn dân để khích lệ tướng sĩ và nhân dân khí thế yêu nước. Ngày nay, hiệp ước biên giới Việt – Trung vẫn nằm trong vòng bí mật, công hàm Phạm Văn Đồng ký từ hơn nửa thế kỷ trước vẫn là món nợ mà nhân dân được trả bằng giá máu, bằng lãnh thổ non sông.



Ngày xưa, Lê Lợi đánh giặc đến độ “Mã Kỳ, Phương Chính, cấp cho năm trăm chiếc thuyền, ra đến biển mà vẫn hồn bay phách lạc. Vương Thông, Mã Anh, phát cho vài nghìn cỗ ngựa, về đến nước mà vẫn tim đập chân run” (Đại cáo Bình Ngô). Ngày nay, nhà cầm quyền Hà Nội rước giặc vào tận mái nhà Tây Nguyên làm hang ổ.



Ngày xưa, vua Quang Trung động viên tướng sĩ: “Đánh cho để dài tóc, đánh cho để đen răng, đánh cho nó chích luân bất phản, đánh cho nó phiến giáp bất hoàn, đánh cho sử tri nam quốc anh hùng chi hữu chủ”. Ngày nay, nhà cầm quyền Hà Nội hèn hạ giương cao “16 chữ vàng” dâng lãnh thổ thiêng liêng của Tổ Quốc.



Ngày xưa, năm 1284, Thượng hoàng Trần Thánh Tông triệu họp các phụ lão trong cả nước để trưng cầu dân ý, hỏi về chủ trương hòa hay chiến khi quân Nguyên Mông sang xâm lược Việt Nam lần thứ 2. Ngày nay, một mình Lê Khả Phiêu sang tàu bí mật ký dâng biên giới, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng bí mật sang tàu ký hiệp định dâng nốt Tây Nguyên và mới đây,  Hồ Xuân Sơn, một tên Thứ trưởng tép riu cũng có thể bí mật sang Tàu để thỏa thuận trong bóng tối về tiền đồ dân tộc.



Cần nói rõ rằng: Đất nước này không phải của riêng những người cộng sản đang tiếm quyền để biến thành cơ hội biển thủ bỏ túi riêng của mình, đất nước này, dân tộc này  muôn đời vẫn là của tất cả những người mang dòng máu Việt Nam.



Những người dân, những trí thức đã đứng lên, hiệu triệu lời yêu nước, kêu gọi biểu thị tình yêu đất nước của mình, nhân dân nhiệt tình hưởng ứng, tự giác, tự phát và tự nguyện.
Thế nhưng, nhà cầm quyền đã đạp thẳng vào mặt nhân dân.




Nhớ lại mới đây không xa, khi nhà nước đưa đám con nghiện từ trong trại cai nghiện về bao vây Thái Hà, nhà chung Hà Nội… đám côn đồ luôn mồm hô giết người làm kinh động cả không gian tu hành, bệnh viện… Khi bị cả thế giới lên án, nhà cầm quyền Hà Nội cho rằng đó là đám “quần chúng tự phát” nhân danh lòng yêu nước.



Vâng, lòng yêu nước của những con nghiện, là biểu thị bộ mặt và thái độ của nhà cầm Việt Nam hôm nay, đó là cơn nghiện độc tài, bán nước và làm chó săn cho giặc.



Còn những người yêu nước bằng cả tấm lòng, được coi là thế lực thù địch của đảng, của nhà nước.



Chỉ cần xem cách đối xử của nhà cầm quyền với đám “quần chúng tự phát” được cấp tiền khi đó với những người tự giác biểu tình chống ngoại xâm hôm nay, bộ mặt nham nhở của những người cầm quyền Việt Nam hôm nay đã lộ rõ: Họ đang đứng về phía kẻ thù của dân tộc, của nhân dân.



Đó là bộ mặt của những kẻ bán nước và làm tôi mọi cho ngoại bang.


Song Hà

http://www.nuvuongcongly.net/xa-hoi/binh-luan/nhan-dan-yeu-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-va-%E2%80%9Cqu%E1%BA%A7n-chung-t%E1%BB%B1-phat%E2%80%9D-boc-tr%E1%BA%A7n-b%E1%BB%99-m%E1%BA%B7t-nham-nh%E1%BB%9F/





Địa chỉ thằng chó săn CA tên Minh Béo, đội phó đội an ninh quận Hoàn Kiếm TP-HN, kẻ đạp vào mặt người yêu nước ( http://bietkichxaxu.multiply.com/journal/item/493/493 ) là  :  102b, khu tập thể k9, phường Bách Khoa, Hà Nội


Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011

THÔNG BÁO : CN 24/7/2011 , BIỂU TÌNH KẾT HỢP VỚI TƯỞNG NIỆM CÁC ANH HÙNG, LIỆT SĨ ĐÃ BỎ MÌNH VÌ NƯỚC TRONG CÁC CUỘC CHIẾN TRANH CHỐNG QUÂN XÂM LƯỢC TRUNG QUỐC TRONG LỊCH SỬ +++++++++ CÁC ĐỊA ĐIỂM PHÂN PHỐI ÁO THUN ỦNG HỘ NGƯ DÂN BÁM BIỂN




BIỂU TÌNH NGÀY CHỦ NHẬT 24.07.2011


VỀ CUỘC BIỂU TÌNH NGÀY CHỦ NHẬT 24.07.2011


Giới nhân sĩ trí thức có ý kiến như sau:


1- Việc thanh niên, sinh viên, trí thức và đông đảo nhân dân Việt Nam ở trong và ngoài nước tham gia biểu tình yêu nước là biểu hiện tình cảm trong sáng, cao quý, linh thiêng và đầy trách nhiệm đối với Tổ Quốc. Các cuộc biểu tình tại Hà Nội vừa qua cho thấy không một ai, cơ quan hay tổ chức nào trong và ngoài Việt Nam có thể xuyên tạc, bóp méo, lợi dụng hay dập tắt được các cuộc biểu tình chính nghĩa này.


Cho đến nay, không có bất cứ văn bản pháp luật nào cấm biểu tình, vì nếu có thì chính văn bản pháp luật đó là vi hiến. 


2- Giới nhân sĩ trí thức sẽ cùng đồng bào xuống đường biểu tình phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc liên tục có những hành động gây hấn, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam trên Biển Đông.



Vì ngày 24 tháng 7 gần với ngày 27 tháng 7 là Ngày Thương binh liệt sĩ, nên những người biểu tình có thể kết hợp với việc tưởng niệm các anh hùng, liệt sĩ đã bỏ mình vì nước trong các cuộc chiến tranh chống quân xâm lược Trung Quốc trong lịch sử. 


Thời gian
: 08h30 ngày Chủ Nhật 24.7.2011

Địa điểm tập trung: Khu vực HỒ GƯƠM

(Chân tượng đài Lý Thái Tổ, chân tượng đài Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh, Quảng trường Đông Kinh Nghĩa thục [cạnh tòa nhà Hàm Cá Mập]).



Bổ sung địa điểm tập trung trong Sài Gòn  -->  Chợ Bến Thành


3- Chúng tôi trân trọng đề nghị các lực lượng an ninh bố trí lực lượng giúp phân luồng giao thông và bảo vệ an ninh cho đoàn biểu tình yêu nước. 



4- Đề nghị các cơ quan thông tấn báo chí và truyền thông trong nước và quốc tế đưa phóng viên tới để ghi nhận và phản ánh đầy đủ và chân thực cuộc biểu tình yêu nước của nhân dân Việt Nam.



PHỤ LỤC:


1-
     Nếu cuộc biểu tình bị ngăn cản, giải tán trái Hiến pháp, chúng tôi sẽ bàn bạc để có một văn bản gửi tới Quốc Hội, đề nghị khẩn trương ra Luật Biểu tình phù hợp với Hiến pháp và tư tưởng Hồ Chí Minh về quyền tự do biểu tình (Sắc lệnh số 31, ngày 13 tháng 9 năm 1945 của Chủ tịch Chính phủ lâm thời Việt Nam Dân chủ Cộng hòa)


2-
    Tất cả những người tham gia biểu tình ngày Chủ nhật 24.7.2011, nếu bị cưỡng chế, ngăn cản, đàn áp quyền tự do biểu tình trái Hiến pháp, thì cần liên hệ với nhau để cùng ký vào một văn thư gửi lên các cơ quan có thẩm quyền cao nhất của Nhà nước Việt Nam.

Xin hãy cùng nhau lại xem Cẩm nang biểu tình, tại đây.

 TỔ QUỐC VIỆT NAM ANH HÙNG MUÔN NĂM!
ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM TOÀN VẸN LÃNH THỔ MUÔN NĂM!
______________________________________________________

Bạn đọc Đức Hoàng đề xuất:



Tôi đề xuất như sau:

1-Cuộc biểu tình mang tên ủng hộ Quốc Hội ra nghị quyết biển Đông, chống chính sách đường lưỡi bò Trung Quốc ở biển Đông.

2-Khuyến khích người biểu tình mặc áo chống đường lưỡi bò, ủng hộ ngư dân bám biển.

3-Trước khi bắt đầu biểu tình, có một phút mặc niệm các anh hùng Liệt sỹ chống xâm lược phương Bắc, đặc biệt các Liệt sỹ đã hy sinh ở Hoàng Sa năm 1974 và Trường Sa năm 1988.

4-Các băng rôn nên ghi tên các Liệt sỹ đã hy sinh ở Hoàng Sa, Trường Sa

Ví dụ
: Liệt sỹ Nguyễn Văn A hy sinh ở Hoàng Sa năm 1974

Các cờ đỏ sao vàng và các khẩu hiệu khác thể hiện tinh thần cuộc biểu tình được hoan nghênh. Không khuyến khích các băng rôn có nội dung quá khích.
______________________________________ 


HÃY NHANH ĐẾN ĐỊA ĐIỂM PHÂN PHỐI ÁO THUN ỦNG HỘ NGƯ DÂN BÁM BIỂN






Địa điểm phân phối áo thun ủng hộ ngư dân bám biển tại Hà Nội:

Số 19C Lê Văn Lương - Quán cafe Cơm Việt - Hà Nội.

Giá tiền: 150.000 VNĐ/cái


Ngoài ra khách hàng có thể chuyển tiền vào TK và cầm phiếu chuyển tiền đến nhận áo tại Địa chỉ trên. Thông tin TK như sau:



1. TK Công ty Cổ phần TM & DV Sài Gòn Truyền Thông.
Số TK 007.100.2381488 NH VCB chi nhánh TP HCM



2. TK Qũy Hỗ trợ Phát triển Giáo Dục
Số TK 001.234.230001 NH Đông Á Chi nhánh Đinh Tiên Hoàng TP HCM.



Trân trọng cảm ơn các anh chị đã ủng hộ ngư dân bám biển!
_______________

Để lực lượng xuống đường đông đảo, hãy đến với công nhân, họ cũng là công dân Việt Nam, họ cũng có quyền biết về tình hình đất nước, họ cũng có quyền yêu nước và quyền xuống đường cùng những công dân khác biểu hiện lòng yêu nước.






Thưa các Bác, các anh chị, các bạn.

Tôi theo dõi những cuộc xuống đường bày tỏ lòng yêu nước từ ngày 5/6 đến nay với nỗi lòng hồi hộp, lo âu và kính trọng. Hồi hộp khi đọc các lời kêu gọi của các bạn trẻ: sẽ có bao nhiêu người tham gia? Hà Nội, Sài Gòn? Còn Đà Nẵng, Hải Phòng, Vinh và các thành phố khác ra sao?



Lo âu: vì các lực lượng an ninh „ chỉ biết còn đảng, còn mình” đã bị lưu manh hóa, côn đồ hóa, chắc chắn sẽ đàn áp. Bao nhiêu người sẽ bị bắt, bị đánh đập, bị tù đày?


Kính trọng: Những con người đã vượt qua nỗi sợ, dũng cảm xuống đường để chặn bàn tay của bọn cướp nước và bán nước. Kính trọng các bậc trưởng lão, các bậc đàn anh trí thức thực thụ như bác Hoàng Tụy, bác Nguyễn Trọng Vĩnh, bác Nguyễn Quang A, bác Phạm Toàn, bác Huệ Chi, bác Phạm Duy Hiển,v.v... Kính trọng các anh chị văn nghệ sỹ; Kính trọng các bác xích lô, xe ôm; kính trọng các bạn thanh niên, sinh viên, kính trọng các cháu nhỏ năm bảy tuổi, mồ hôi nhễ nhại vẫn theo mẹ, theo cha hiên ngang cầm biểu ngữ trên đường phố. Tuy nhỏ tuổi, nhưng các cháu được kính trọng hơn nhiều, hơn nhiều so với những người tuy tuổi tác đáng bậc ông nội, ông ngoại các cháu, bằng cấp cũng đầy mình, nào là giáo sư, tiến sỹ, nào là đại tướng, trung tướng, mũ cao áo dài, chức này tước nọ đã cam tâm quỳ gối trước kẻ thù, dâng đất, dâng biển cho giặc, nhưng lại ác độc với người dân, cướp bóc, đàn áp dân lành.


Chủ nhật nọ nối tiếp theo chủ nhật kia, càng ngày càng thêm nhiều Nguyễn Tiến Nam, Phan Nguyên, Nguyễn Văn Phương,v.v. Khi có người bị bắt, những người biểu tình đã bao vây đồn công an, buộc họ phải thả người; Khi bị lôi lên xe buýt, chở đến nơi xa để khủng bố tinh thần, đã yêu cầu công an phải chở mình về địa điểm bị bắt giữ, lợi dụng quãng đường đi bộ tiếp tục biểu tình.


Hai năm trước, Phạm Thanh Nghiên trưng biểu ngữ "Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam" ngay trong sân nhà mình, bị nhà cầm quyền tuyên án 4 năm tù. Đầu năm ngoái, giữa những đêm trước tết, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương cùng những anh chị em rải truyền đơn kêu gọi lòng yêu nước, bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ, bị nhà cầm quyền truy bắt, đánh đập tàn nhẫn và tuyên án Đỗ thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương 7 năm tù, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng 9 năm tù. Cách đây không lâu, các bạn trẻ khắp cả nước cũng chỉ dám lén lút trong đêm, dán và rải biểu ngữ "HS-TS-VN".


Nhưng, những chủ nhật vừa qua, giữa "thanh thiên, bạch nhật", tại hai thành phố Hà Nội và Sài Gòn  đã có hàng ngàn lượt người xuống đường, với nhiều loại biểu ngữ được dương lên, dù trời nắng nóng, dù dùi cui, nhà tù hăm dọa, từng đoàn người vẫn đi, vẫn hiên ngang với tiếng hô "đả đảo…", tiếng kèn, tiếng hát hào hùng vẫn rền vang giữa phố phường. Cuộc tranh đấu bảo vệ lãnh thổ, vì tự do đã tiến được một bước dài. Dân tộc Việt Nam chắc chắn sẽ trường tồn.


Tuy nhiên, những cuộc xuống đường về sau, số lượng người tham gia không nhiều như chúng ta mong đợi. Trừ các Bác, các anh chị, các bạn kiên cường, tham gia từ đầu đến cuối, phần đông vẫn đang chờ thời.


Chờ thời, phần lớn là những bạn sinh viên hoặc bị các "ông thầy xã hội chủ nghĩa" khống chế bằng những lời đe dọa đuổi học hoặc đang mơ ước sau khi ra trường sẽ tìm được việc làm ổn định, "dính vào chính trị" thì sẽ gặp khó khăn;


Chờ thời, phần lớn là những trí thức, những công chức nhà nước đang ăn theo chế độ, dù lương bổng của họ chỉ là một phần bố thí nhỏ nhoi trong gia tài của đất nước, từ tiền thuế của dân, tiền ăn cướp của dân, tiền khai thác tài nguyên do bọn quan tham chiếm dụng. Họ thừa biết, nếu đất nước vào tay giặc, thì chỗ dung thân còn khó huống gì việc làm hay bổng lộc. Họ biết, nhưng họ muốn người khác đấu tranh thay họ, vào tù thay họ, hy sinh thay họ. Họ chỉ xuống đường khi thắng lợi đã cận kề và họ sẽ là những người đả đảo cộng sản hăng nhất, đòi treo cổ cộng sản hăng nhất, lớn tiếng nhất ca ngợi chế độ dân chủ và nhanh nhất trong việc lập các đảng chính trị với những cái tên và cương lĩnh rất mỹ miều nhằm tranh cử.


Để lực lượng xuống đường đông đảo, các anh chị, các bạn cần chú ý đến một lực lượng hùng hậu là gần 10 triệu công nhân đang bị bóc lột tệ hại và đối xử bất công trong các nhà máy, xí nghiệp đặc biệt là các công ty tư nhân với chủ là người nước ngoài. Họ bị một cổ nhiều tròng: bị chủ bóc lột, tìm mọi cách quỵt lương, ăn ở và sinh hoạt trong những khu nhà ổ chuột, bẩn thỉu;  bị nhà nước ăn cướp vô hình bằng lạm phát,bằng tăng giá thực phẩm, cúp điện, cúp nước vô tội vạ; bị công an và chính quyền địa phương đồng lõa với giới chủ đàn áp,đe dọa, bắt bớ khi họ phản đối giới chủ, đòi hỏi quyền lợi chính đáng.



Nhưng, khi đã bị dồn đến bước đường cùng, họ buộc phải tự vệ để dành quyền sống.


Đình công là phương tiện tranh đấu bất khả xâm phạm của công nhân.


Từ năm 1995 đến nay, trên khắp cả nước Việt Nam đã có gần 3000 cuộc đình công của công nhân, năm 2005: 356 vụ; 2006: 387 vụ; 2007:541 vụ; 2008: 762 vụ; 2009:216 vụ; 2010:385 vụ; 6 tháng đầu năm 2011 đã có 336 vụ. Tất cả các cuộc đình công đều do công nhân tự tổ chức, nhiều cuộc đình công có trên 10 ngàn người tham gia, đặc biệt là cuộc đình công ngày 5 tháng 3 năm 2010 tại công ty Pouchen tại xã Hóa An, TP Biên Hòa, Đồng Nai. Trên 10 ngàn công nhân đã đồng loạt xuống đường, yêu cầu giới chủ tăng lương, cải thiện điều kiện làm việc, không quỵt lương công nhân. Chính quyền địa phương và lực lượng cảnh sát thay vì ủng hộ những đòi hỏi chính đáng của công nhân thì lại đàn áp đe dọa cuộc đình công. Khi cảnh sát bắt đi một công nhân mà họ cho là người tổ chức, hàng ngàn người đã bao vây cảnh sát, bắt buộc phải thả người bị bắt, (tình huống giống như công an Tràng Tiền bắt bạn Nguyễn Tiến Nam), trước áp lực của đám đông, anh công nhân được thả và lập tức băng rôn "Công nhân đại đoàn kết” được dương lên. Đã có nhiều cuộc đình công diễn ra như vậy. Phần lớn yêu sách của họ được đáp ứng, hay ít nhất giới chủ phải gặp gỡ "Ban đại diện công nhân” để bàn bạc và thỏa hiệp.


Mới đây thôi, từ 21 đến 28 tháng 6 năm 2011, tại nhà máy Pou Yuen của Đài Loan ở Sàigòn đã có một cuộc đình công lớn, lúc cao điểm lên tới toàn bộ 90 ngàn công nhân, để đòi tăng lương. Theo báo chí ở Đài Loan, có 20 công nhân lãnh đạo đình công bị bắt.


Giai cấp công nhân đã vượt qua nỗi sợ, khi cuộc sống của họ bị đe dọa.


Đừng tưởng rằng những cuộc đình công đó do Công đoàn tổ chức. Không, hoàn toàn không. Công đoàn là cánh tay nối dài, là công cụ của đảng cộng sản, được thành lập nhằm thực hiện đường lối, chủ trương của đảng CS chứ không phải nhằm bảo vệ quyền lợi của công nhân. Chủ tịch Tổng Liên Đoàn Lao Động VN, ông Đăng Ngọc Tùng là ủy viên trung ương đảng CS, lãnh đạo công đoàn các cấp cũng là cán bộ đảng CS. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ban hành Nghị định cấm đình công, chắc chắn ông Đặng Ngọc Tùng không dám trái lệnh. Những cuộc đình công đó do công nhân tự tổ chức và hàng ngàn người, hàng chục ngàn người đã đồng lòng vì quyền lợi chung, nghe theo Ban đại diện, đình công trong trật tự và không bạo động. Nếu không có khả năng tổ chức, nếu không có sức thuyết phục trong lời nói và việc làm thì không thể quy tụ được hàng chục ngàn người tham gia. Nhiều cuộc đình công đã bị đàn áp, máu của công nhân cũng đã đổ, nhưng tinh thần đoàn kết của công nhân đã được nhân lên.


Đáng tiếc rằng, anh chị em công nhân đã tranh đấu đơn độc, không được sự chú ý quan tâm của các thành phần xã hội khác.


Giờ đây, nguy cơ mất nước đã cận kề, mai đây nếu giang sơn rơi vào tay giặc, họ lại bị thêm một tầng áp bức, chắc chắn tệ hại hơn nhiều so với những gì họ phải chịu đựng hiện nay.


Họ cũng là công dân Việt Nam, họ cũng có quyền biết về tình hình đất nước, họ cũng có quyền yêu nước và quyền xuống đường cùng những công dân khác biểu hiện lòng yêu nước. Nhưng, những thông tin về nguy cơ mất nước không đến được với họ, vì họ phải làm việc cật lực trong nhà máy với 10 đến 15 tiếng một ngày, họ không có điều kiện tiếp cận Internet để biết được thông tin.Trên 700 tờ báo nhà nước, đài truyền hình nhà nước đã đánh lừa họ về mọi mặt, cả về sự an toàn và tương lai nước Việt.


Chúng ta, những người Việt yêu nước cần chú ý đến họ hơn, mang đến họ những tin tức về nguy cơ mất nước, động viên, giúp đỡ họ khi miếng cơm của họ bị giới chủ cướp đi. Họ sẽ được khích lệ rất nhiều, nếu những cuộc đình công của họ được cả xã hội chú ý. Họ sẽ rất sung sướng nếu khi đình công tranh đấu vì quyền lợi chính đáng, họ nhận được sự đồng tình, một chai nước khoáng, một lời động viên và chắc chắn họ sẽ kiên trì đến cùng, giới chủ bắt buộc phải trả lại sự công bằng cho họ.


Khắp đất nước ta, chỗ nào điều kiện sống và làm việc của công nhân cũng khốn khổ như nhau: Vĩnh Phú, Hải Phòng, Hà Nội, Nghệ An, Đà Nẵng, Cần Thơ, Bình Dương, Sài Gòn… và tinh thần tranh đấu của họ cũng đã được thử thách qua các cuộc đình công.


Hãy đến với công nhân bằng những tờ truyền đơn ngắn gọn, dễ hiểu. Công nhân làm việc tập trung, ăn ở tập trung, tiếp xúc với họ không khó. Khi họ đã hiểu được nguy cơ mất nước, chắc chắn tình yêu Tổ quốc của họ cũng không kém chúng ta. Ngày chủ nhật, chỉ cần công nhân một vài nhà máy xuống đường, lực lượng người yêu nước đã có cả chục ngàn người. Dòng thác đó tràn xuống sẽ cuốn phăng mọi cản trở.


Người Việt yêu nước khắp thế giới, đêm ngày hướng về Tổ quốc, Cảm phục những người con của Mẹ Việt Nam đã vượt qua nỗi sợ, hiên ngang trước bạo quyền, quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Đoàn kết là sức mạnh, đoàn kết sẽ mang lại tự do.

Warszawa, 19/07/2011

Trần Ngoc Thành

gửi Dân Làm Báo


http://danlambaovn.blogspot.com/2011/07/thu-gui-nhung-nguoi-viet-nam-yeu-nuoc.html?utm_source=BP_recent

Bài hát về tù cải tạo, rất cảm động.

http://www.youtube.com/watch?v​=bI4vxyEc9ek&feature=player_em​bedded












bietkichxaxu wrote today at 3:52 AM
Anh ở đây, bạn bè anh cũng ở đây
Áo rách xác xơ vai gầy
Cùng chung kiếp sống lưu đầy
Anh ở đây, ngày này cơm chưa đầy chén
Chiều chiều xa trông đàn én
Kiếm mồi thấp thoáng bay nhanh

Toa liền toa, tầu đi trong ánh hoàng hôn
Tiếp nối những dư âm buồn
Thành thơ ray rứt tâm hồn
Trăng ngậm sương, mịt mờ không soi nẻo tối
Đường dài sao rơi lạc lối
Cho lòng giăng mắc không nguôi

Chiều Suối Máu xót xa buồn nhớ con
Tình thương em vẫn đong đầy khoé mắt
Chiều Long Giao sương mờ đêm u uất
Nhớ thương vơi đầy hẹn hò vương chân mây


Anh ở đây, bạn bè anh cũng ở đây
Vẫn giếng nước sâu bên cầu
Tìm trăng, trăng vướng dây gầu
Anh ở đây, ngày này bên trong rào sắt
Hận thù ưu tư chồng chất
Giữa lòng núi cũ sông xưa

Anh đẩy xe, bạn bè anh cũng đẩy xe
Dưới nắng gắt gay trưa hè
Lòng đau viễn xứ ê chề
Mưa chiều đông nhạt nhòa mưa rơi lạnh giá
Ngậm ngùi trông nhau lặng lẽ
Chân buồn đếm bước lê thê

Ôi đời ta, ngờ đâu trăm đắng nghìn cay
Khúc sắn bát ngô vơi đầy
Sầu nuôi thân xác hao gầy
Bao ngày qua đợi chờ tin vui chẳng thấy
Hận thù yêu thương còn đấy
Vui đành như cánh chim bay


Người giữ nước phát gian miền núi xa
Chiều Sơn La mưa rơi nhòa nước mắt
Người đi xa trong niềm đau chất ngất
Lối xưa không về hẹn hò đành đơn sai

Ôi người đi, về đâu khi nắng chiều phai
Nắng úa xót xa thương người
Chiều nao gục ngã trên đồi
Chim rủ nhau về rừng ru anh ngủ mãi
Hình hài tan theo cỏ cháy
Kiếp người kiệt sức buông tay

Anh ở đây ! Anh ở đây ! Sao vẫn còn ở đây?

Xin chia buồn cùng các bác phải thức ngày, thức đêm làm theo những lệnh lạc vô lý, phản khoa học (phản đạo đức nữa nhưng cụm từ này không có trong tự điển tâm hồn của các bác nên không tính) để rồi kết quả chẳng tới đâu. ( Thân gửi các bác CAM )



Làm sao bịt được hở các bác!? Hình ảnh, tin tức đã tràn lan trên thế giới mạng bao la. Danlambao cũng chỉ là một trang blog nhỏ nhoi trong hàng ngàn trang blog độc lập và tự do khác. Bàn tay nào có thể che phủ được ánh sáng mặt trời. Lưới nào có thể bắt giữ được muôn ngàn con chim tự do đang tung cánh khắp phương. Ngược lại, càng pháo kích, càng muốn đánh sập thì càng làm cho nhân dân thấy rõ các bác đang sợ hãi. Các bác sợ một thứ mà súng đạn không thể bắn, gông cùm không thể còng, nhà tù không thể đem giam. Đó là sự thật. Các bác với nhiều nhân lực, tiền của chiếm đoạt từ nhân dân, có thể đánh sập một trang blog cá nhân nhưng làm sao kiềm hãm được sức sống, sự sinh sôi nảy nở như bướm, như nấm của hàng trăm ngàn trang blog khác đang tạo thành sức mạnh của phong trào dân báo.



  

  Thông thường thì Dân Làm Báo chỉ thông báo cho bà con trong thôn di tản nếu tình trạng trong thôn ở mức ngặt nghèo khi các bác pháo kích rát quá. Còn không thì DLB chỉ âm thầm lặng lẽ đào mương, đào hầm, tấn bao cát, trấn thủ đồn, không nói năng chi để bà con trong thôn vô tư sinh hoạt. Nhưng lần này thì DLB phải mét với thôn dân ngay trong khi (bây giờ) các bác đang chỉa cả trăm, ngàn đại pháo nả vào thôn.



Phải mét là vì không nói ra nhưng chúng ta đều ngầm biết rõ với nhau là các bác đang mở đợt tấn công cũng bởi vì cái Video: Đàn áp dã man lòng yêu nước - CA đạp vào mặt người biểu tình vừa mới mở hàng hôm qua làm xấu mặt bang hội của các bác. Sau đó vì công lý, vì tin rằng kẻ thủ ác phải được đem ra ánh sáng Danlambao đã mở Hồ sơ Việt gian đạp mặt người yêu nước để giúp bang hội của các bác quét bớt rác rưởi vốn đã quá nhiều trong cái bộ phận "công-an đạp-mặt nhân-dân còn-đảng còn-mình" của các bác. Đây là một việc làm cần thiết và có lợi cho các bác, nhưng hình như với thói quen truyền kiếp các bác chỉ muốn bịt mồm, bịt mắt bất kỳ ai chỉ ra những mặt tiêu cực của các bác.


Mà làm sao bịt được hở các bác!? Hình ảnh, tin tức đã tràn lan trên thế giới mạng bao la. Danlambao cũng chỉ là một trang blog nhỏ nhoi trong hàng ngàn trang blog độc lập và tự do khác. Bàn tay nào có thể che phủ được ánh sáng mặt trời. Lưới nào có thể bắt giữ được muôn ngàn con chim tự do đang tung cánh khắp phương. Ngược lại, càng pháo kích, càng muốn đánh sập thì càng làm cho nhân dân thấy rõ các bác đang sợ hãi. Các bác sợ một thứ mà súng đạn không thể bắn, gông cùm không thể còng, nhà tù không thể đem giam. Đó là sự thật. Các bác với nhiều nhân lực, tiền của chiếm đoạt từ nhân dân, có thể đánh sập một trang blog cá nhân nhưng làm sao kiềm hãm được sức sống, sự sinh sôi nảy nở như bướm, như nấm của hàng trăm ngàn trang blog khác đang tạo thành sức mạnh của phong trào dân báo.


Các bác CAM chuyên về kỹ nghệ thông tin điện toán chắc biết rõ những điều trên. Các bác đều biết rằng không ai, không thế lực nào có thể đánh thắng được thông tin internet. Nhưng các bác phải làm. Vì lệnh. Lệnh từ những người không có một chút kiến thức nào về công nghệ thông tin, từ những người đang vẫn hoang tưởng nghĩ rằng họ vẫn sống trong thời kỳ Cải cách ruộng đất, Nhân văn Giai phẩm, từ những người “khả năng giới hạn - khốn nạn vô cùng” cứ ngây ngô tin rằng - nói theo kiểu bình dân vỉa hè của dân báo - cấm tiệt cho nó liệt, không cấm được thì phá tiệt cho nó tiêu.


Xin chia buồn cùng các bác phải thức ngày, thức đêm làm theo những lệnh lạc vô lý, phản khoa học (phản đạo đức nữa nhưng cụm từ này không có trong tự điển tâm hồn của các bác nên không tính) để rồi kết quả chẳng tới đâu. Thôi đành, các bác vừa pháo kích vừa tiếp tục đọc bài vở trong thôn DLB cho... vui. Biết đâu các bác sẽ nghiệm ra được vài điều... lành cho bản thân trong một tương lai không xa, khi lịch sử sang trang.


À xin báo cáo "thành quả" pháo kích của các bác:

Thôn mà các bác pháo kích là danlambaovn.blogspot.com (thôn danbaovn.blogspot.com các bác cho xin 2 chữ bình an).

Hôm qua đường vào cổng làng thôn có khoảng 151 nghìn xe lớn, xe nhỏ, xe ôm, xe đò... chạy ra chạy vào thênh thang:

Cái biểu đồ đúng ra thì nó bằng bằng, bình bình, đến khi các bác pháo kích nó trở thành biểu đồ của người bị giựt kinh phong:



Nãy giờ viết cái entry này chắc cũng khoảng 45 phút. Trong vòng 45' đó các bác đã huy động chừng 5 triệu xe tăng, tàu bò, xe bít bùng, xe buýt cuối tuần hốt dân yêu nước về đồn... với mục đích làm ùn tắt đường làng vào thôn, hổng ai vào được luôn. 



Để chút nữa đi ăn về vào xem các bác nả thêm bao nhiêu thùng đại pháo, kéo thêm bao nhiêu xe tăng, xe bò xâm lấn thôn Danlambao và cập nhật dùm cho các bác luôn. Các bác dùng nó để báo cáo cho đồng chí thủ trưởng luôn. Cho khoẻ!.





http://danlambaovn.blogspot.com/2011/07/than-gui-cac-bac-cam.html?utm_source=BP_recent